雨中花令·山雨细

宋代 周紫芝
山雨细、泉生幽谷,水满平田。雪茧红蚕熟后,黄云陇麦秋间。武陵烟暖,数声鸡犬,别是山川。 嗟老去、倦游踪迹,长恨华颠。行尽吴头楚尾,空惭万壑千岩。不如休也,一庵归去,依旧云山。
shān quán shēng yōu   shuǐ mǎn píng tián xuě jiǎn hóng cán shú hòu   huáng yún lǒng mài qiū jiān líng yān nuǎn   shù shēng quǎn   bié shì shān chuān
jiē lǎo juàn yóu zōng   cháng hèn huá diān xíng jǐn tóu chǔ wěi   kōng cán wàn qiān yán xiū   ān guī   jiù yún shān