雨中花令

宋代 程垓
卷地芳春都过了。花不语、对人含笑。花与人期,人怜花病,瘦似人多少。 闻道重门深悄悄。愁不尽、露啼烟袅。断得相思,除非明月,不把花枝照。
juǎn fāng chūn dōu guò le huā duì rén hán xiào huā rén   rén lián huā bìng   shòu shì rén duō shǎo
wén dào chóng mén shēn qiāo qiāo chóu jìn yān niǎo duàn xiāng   chú fēi míng yuè   huā zhī zhào