雨中花令

宋代 程垓
闻说海棠开尽了。怎生得、夜来一笑。颦绿枝头,落红点里,问有愁多少。 小园闭门春悄悄。禁不得、瘦腰如袅。豆蔻浓时,酴醿香处,试把菱花照。
wén shuō hǎi táng kāi jǐn le zěn shēng de lái xiào pín 绿 zhī tóu   luò hóng diǎn   wèn yǒu chóu duō shǎo
xiǎo yuán mén chūn qiāo qiāo jīn shòu yāo niǎo dòu kòu nóng shí   xiāng chù   shì líng huā zhào