雨中花令

宋代 杨无咎
早已是花魁柳冠。更绝唱、不容同伴。画鼓低敲,红牙随应,著个人勾唤。 慢引莺喉千样转。听过处、几多娇怨。换羽移宫,偷声减字,不顾人肠断。
zǎo shì huā kuí liǔ guān gèng jué chàng róng tóng bàn huà qiāo   hóng suí yīng   zhù rén gōu huàn
màn yǐn yīng hóu qiān yàng zhuǎn tīng guò chù duō jiāo yuàn huàn gōng   tōu shēng jiǎn   rén cháng duàn