雨中花

宋代 欧阳修
千古都门行路。能使离歌声苦。送尽行人,花残春晚,又到君东去。 醉藉落花吹暖絮。多少曲堤芳树。且携手留连,良辰美景,留作相思处。
qiān mén xíng néng shǐ 使 shēng sòng jìn xíng rén   huā cán chūn wǎn   yòu dào jūn dōng
zuì luò huā chuī nuǎn duō shǎo fāng shù qiě xié shǒu liú lián   liáng chén měi jǐng   liú zuò xiāng chù