雨中花

宋代 吴礼之
眷浓恩重,长离永别,凭谁为返香魂。忆湘裙霞袖,杏脸樱唇。眉扫春山淡淡,眼裁秋水盈盈。便如何忘得,温柔情态,恬静天真。 凭栏念及,夕阳西下,幕烟四起江村。渐入夜、疏星映柳,新月笼云。酝造一生清瘦,能消几个黄昏。断肠时候,帘垂深院,人掩重门。
juàn nóng ēn zhòng   cháng yǒng bié   píng shuí wèi fǎn xiāng hún xiāng qún xiá xiù   xìng liǎn yīng chún méi sǎo chūn shān dàn dàn   yǎn cái qiū shuǐ yíng yíng biàn 便 wàng   wēn róu qíng tài   tián jìng tiān zhēn
píng lán niàn   yáng 西 xià   yān jiāng cūn jiàn shū xīng yìng liǔ   xīn yuè lóng yún yùn zào shēng qīng shòu   néng xiāo huáng hūn duàn cháng shí hou   lián chuí shēn yuàn   rén yǎn chóng mén