雨中花

宋代 张才翁
万缕青青,初眠官柳,向人犹未成阴。据雕鞍马上,拥鼻微吟。远宦情怀谁问,空嗟壮志销沈。正好花时节,山城留滞、忍负归心。 别离万里,飘蓬无定,谁念会合难凭。相聚里,休辞金盏,酒浅还深。欲把春愁抖擞,春愁转更难禁。乱山高处,凭阑垂袖,聊寄登临。
wàn qīng qīng   chū mián guān liǔ   xiàng rén yóu wèi chéng yīn diāo ān shàng   yōng wēi yín yuǎn huàn qíng huái 怀 shuí wèn   kōng jiē zhuàng zhì xiāo shěn zhèng hǎo huā shí jié   shān chéng liú zhì rěn guī xīn
bié wàn   piāo péng dìng   shuí niàn huì nán píng xiāng   xiū jīn zhǎn   jiǔ qiǎn hái shēn chūn chóu dǒu sǒu   chūn chóu zhuǎn gèng nán jìn luàn shān gāo chù   píng lán chuí xiù   liáo dēng lín