雨中过春山

宋代 韩淲
溪南上下郭,得得过春山。自叹欲何往,相从非等闲。 波深鱼泼泼,竹静鸟关关。若个渔舟晚,延缘见苇间。
nán shàng xià guō   de de guò chūn shān tàn wǎng xiāng   cóng fēi děng xián    
shēn   zhú jìng niǎo guān guān ruò zhōu wǎn yán   yuán jiàn wěi jiān