雨中登安福寺塔

宋代 陆游
平生喜登高,醉眼无强界。 北顾极幽并,东望跨海岱。 喟然抚手叹,从古几成败?英雄如过鸟,城郭但遗块。 今朝上黑塔,千里旷无碍。 忽惊风霆掣,坐觉天地晦。 急雨挟龙腥,溽暑为摧坏。 皇天念蟠郁,令我寄一快。 那知书生狂,自倚心眼大。 更思驻潼关,黄河看如带。
píng shēng dēng gāo   zuì yǎn qiáng jiè
běi yōu bìng   dōng wàng kuà hǎi dài
kuì rán shǒu tàn   cóng chéng bài   yīng xióng guò niǎo   chéng guō dàn kuài
jīn zhāo shàng hēi   qiān kuàng ài
jīng fēng tíng chè   zuò jué tiān huì
xié lóng xīng   shǔ wèi cuī huài
huáng tiān niàn pán   lìng kuài
zhī shū shēng kuáng   xīn yǎn
gèng zhù tóng guān   huáng kàn dài