狱中暴寒冻损呻吟

宋代 释德洪
由心有痴爱,痴爱乃有业。因业疾病生,痛此百骨节。 声相成呻吟,齿颊空咬龁。侧眼看圜扉,以手枕匣褉。 观此心无形,安得有业结。业结如空华,病宁有枝叶。 方作是念时,颠倒想即灭。心造古佛样,路入法界辙。 稽首甘露味,销此烦恼热。
yóu xīn yǒu chī ài   chī ài nǎi yǒu yīn bìng shēng tòng   bǎi jié    
shēng xiāng chéng shēn yín   chǐ 齿 jiá kōng yǎo yǎn kàn huán fēi   shǒu zhěn xiá xiè    
guān xīn xíng   ān yǒu jié jié kōng huá bìng   níng yǒu zhī    
fāng zuò shì niàn shí   diān dǎo xiǎng miè xīn zào yàng   jiè zhé    
shǒu gān wèi   xiāo fán nǎo