雨中

宋代 王安石
尚疑樱欲吐,已怪菊成漂。 紫苋凌风怯,青苔挟雨骄。 长闲故有味,多难自无聊。 牢落柴荆晚,生涯付一瓢。
shàng yīng   guài chéng piāo  
xiàn líng fēng qiè   qīng tái xié jiāo  
zhǎng xián yǒu wèi   duō nàn liáo  
láo luò chái jīng wǎn   shēng piáo