雨中

宋代 高翥
浓云漠漠雨飞飞,不放东风取次吹。 先自一春晴意少,那堪梅子欲黄时。
nóng yún fēi fēi   fàng dōng fēng chuī  
xiān chūn qíng shǎo   kān méi zi huáng shí