雨中

唐代 韩偓
青桐承雨声,声声何重叠。疏滴下高枝,次打欹低叶。 鸟湿更梳翎,人愁方拄颊。独自上西楼,风襟寒帖帖。
qīng tóng chéng shēng   shēng shēng chóng dié shū xià gāo zhī  
niǎo shī 湿 gèng shū líng   rén chóu fāng zhǔ jiá shàng 西 lóu   fēng jīn hán tiē tiē