余至清修别希一禅师津发如老媪扶女外车其义风可以起颓俗将发作此

宋代 释德洪
惊风急雨中秋后,回首长沙杳霭间。迎送初辞大藩府,逍遥来看小庐山。 故人情义千钧重,行客生涯一叶闲。明日旅亭劳昼梦,孤峰标格不容攀。
jīng fēng zhōng qiū hòu   huí shǒu cháng shā yǎo ǎi jiān yíng sòng chū fān xiāo   yáo lái kàn xiǎo shān    
rén qíng qiān jūn zhòng   xíng shēng xián míng tíng láo zhòu mèng   fēng biāo róng pān