寓直偶题

宋代 王禹偁
两朝书命媿无才,谩逐词臣侍玉阶。 病似相如多避事,拙于方朔少诙谐。 命奇只合先休退,道在何妨更卷怀。 白首犹期议封禅,一随銮辂见燔柴。
liǎng cháo shū mìng kuì 媿 cái   mán zhú chén shì jiē
bìng shì xiàng duō shì   zhuō fāng shuò shǎo huī xié
mìng zhī xiān xiū tuì 退   dào zài fáng gèng juǎn huái 怀
bái shǒu yóu fēng shàn   suí luán jiàn fán chái