与至能夜话

宋代 方岳
吾生如征鸿,岁月如脱兔。 江上烟雨寒。花老春已暮。 肯辞白发亲,我盖坐贫故。 文章未得力,儒冠岂余误。 至能我辈人,未随时俗恶。 青灯竹窗底,健论时一吐。 风雷万马奔,沧溟百川赴。 策名藉奉常,颜色若有迕。 堂堂湖海豪,岂供折腰具。 欲於我乎馆,西山美无度。 谨勿袖笏来,恐犯西山怒。
shēng zhēng hóng 鸿   suì yuè tuō  
jiāng shàng yān hán huā lǎo chūn    
kěn bái qīn   gài zuò pín  
wén zhāng wèi   guān  
zhì néng bèi rén   wèi suí shí è  
qīng dēng zhú chuāng   jiàn lùn shí  
fēng léi wàn bēn   cāng míng bǎi chuān  
míng fèng cháng   yán ruò yǒu  
táng táng hǎi háo   gōng zhé yāo  
guǎn   西 shān měi  
jǐn xiù lái   kǒng fàn 西 shān