雨止复用前韵

宋代 王十朋
水枯秧老农欲雨,麦黄桑绿蚕欲晴。一朝大霈满四泽,云收雾扫天还清。 曰旸曰雨岂人力,圣德仰荷吾君明。庙堂况无痴宰相,不怕泥泞妨牛行。 布谷催耕最知务,鸣鸠呼妇殊有情。平原出水云吐日,阴阳得所无战争。 明日阳光照临足,今日阳乌已先浴。
shuǐ yāng lǎo nóng   mài huáng sāng 绿 cán qíng zhāo pèi mǎn   yún shōu sǎo tiān huán qīng
yuē yáng yuē rén   shèng yǎng jūn míng miào táng kuàng chī zǎi xiàng   nìng fáng niú xíng
cuī gēng zuì zhī   míng jiū shū yǒu qíng píng yuán chū shuǐ yún   yīn yáng de suǒ zhàn zhēng
míng yáng guāng zhào lín   jīn yáng xiān