渔者

唐代 翁洮
一叶飘然任浪吹,雨蓑烟笠肯忘机。只贪浊水张罗众, 却笑清流把钓稀。苇岸夜依明月宿,柴门晴棹白云归。 到头得丧终须达,谁道渔樵有是非。
piāo rán rèn làng chuī   suō yān kěn wàng zhǐ tān zhuó shuǐ zhāng luo zhòng  
què xiào qīng liú diào wěi àn míng yuè 宿   chái mén qíng zhào bái yún guī
dào tóu de sàng zhōng   shuí dào qiáo yǒu shì fēi