与赵安抚乞疏狱

宋代 王十朋
小麦青青大麦熟,秧老欲移蚕欲簇。皇天弥旬作淫雨,害及农桑一何酷。 麦枯秧腐蚕不丝,无食无衣岂能育。使君今世贤方伯,政过龚黄同舜牧。 僦金蠲放官与私,喜气欢声倾比屋。仁风已慰黎庶心,诚感苍穹理宜速。 胡为烝泄尚如许,阴沴干阳埋日毂。岂惟泥泞困牛车,更恐鱼龙上平陆。 闾阎竞画指日蛮,香火遥祈上天竺。伤和无乃有冤民,蠹政尚疑多大族。 使君有术开青天,按劾奸赃疏滞狱。
xiǎo mài qīng qīng mài shú   yāng lǎo cán huáng tiān xún zuò yín   hài nóng sāng
mài yāng cán   shí néng shǐ 使 jūn jīn shì xián fāng   zhèng guò gōng huáng tóng shùn
jiù jīn juān fàng guān   huān shēng qīng rén fēng wèi shù xīn   chéng gǎn cāng qióng
wéi zhēng xiè shàng   yīn gàn yáng mái wéi nìng kùn niú chē   gèng kǒng lóng shàng píng
yán jìng huà zhǐ mán   xiāng huǒ yáo shàng tiān zhú shāng nǎi yǒu yuān mín   zhèng shàng duō
shǐ 使 jūn yǒu shù kāi qīng tiān   àn jiān zāng shū zhì