豫章驿

宋代 汪元量
豫章门外尽青原,高阁临江喜尚存。 莺舌澜翻嘲鹤静,鸥心恬淡厌蛙喧。 绿波淼淼投书渚,翠竹森森写韶轩。 约客不来人已远,满天风雨又黄昏。
zhāng mén wài jǐn qīng yuán   gāo lín jiāng shàng cún  
yīng shé lán fān cháo jìng   ōu xīn tián dàn yàn xuān  
绿 miǎo miǎo tóu shū zhǔ   cuì zhú sēn sēn xiě sháo xuān  
yuē lái rén yuǎn   mǎn tiān fēng yòu huáng hūn