豫章儒者

宋代 刘敞
豫章有儒者,读书三十年。但识上古风,不知时俗迁。 一闻西戎叛,有意摧群顽。诣阙上封章,臣知用兵权。 不在劳士卒,不须役戈鋋。要先正其本,本正末自安。 臣观朝廷中,或有可废员。臣观草泽中,或有可用贤。 国家既失此,奸吏随矫虔。吏奸万事隳,外患随因缘。 所以子玉存,文公积愁颜。所以汲黯亡,淮南为无难。 天子览表叹,当朝常拳拳。回头谓群公,可付史馆编。 可使靡好爵,以补风化源。岂知贵臣忌,投尔南海壖。 不得面指陈,胸襟曷由宣。卒走驱使行,行行酌贪泉。 名与囚隶俱,位乃胥校联。九重竟不知,犹谓列王官。 奈何乐尧舜,乃是取危颠。谁云遇明主,未免遭弃捐。 遂令天下士,齰舌戒勿言。宁有死壑中,安有议君前。 浮云蔽白日,自古同所叹。岂为此生悲,我歌愿胪传。
zhāng yǒu zhě   shū sān shí nián dàn shí shàng fēng   zhī shí qiān
wén 西 róng pàn   yǒu cuī qún wán quē shàng fēng zhāng   chén zhī yòng bīng quán
zài láo shì   chán yào xiān zhèng běn   běn zhèng ān
chén guān cháo tíng zhōng   huò yǒu fèi yuán chén guān cǎo zhōng   huò yǒu yòng xián
guó jiā shī   jiān suí jiǎo qián jiān wàn shì huī   wài huàn suí yīn yuán
suǒ zi cún   wén gōng chóu yán suǒ àn wáng   huái nán wéi nán
tiān lǎn biǎo tàn   dāng cháo cháng quán quán huí tóu wèi qún gōng   shǐ guǎn biān
shǐ 使 hǎo jué   fēng huà yuán zhī guì chén   tóu ěr nán hǎi ruán
miàn zhǐ chén   xiōng jīn yóu xuān zǒu shǐ 使 xíng   xíng xíng zhuó tān quán
míng qiú   wèi nǎi xiào lián jiǔ zhòng jìng zhī   yóu wèi liè wáng guān
nài yáo shùn   nǎi shì wēi diān shuí yún míng zhǔ   wèi miǎn zāo juān
suì lìng tiān xià shì   shé jiè yán níng yǒu zhōng   ān yǒu jūn qián
yún bái   tóng suǒ tàn wèi shēng bēi   yuàn chuán