豫章人至不得用晦书却问之

明代 王世贞
虚从鳞羽问离居,各有相思少破除。斗畔龙文谁解识,枕中鸿宝近何如。 神交总是难逢语,才大还成自试书。誇杀芙蓉池上月,那能折简致应徐。
cóng lín wèn   yǒu xiāng shǎo chú dòu pàn lóng wén shuí jiě shí zhěn   zhōng hóng bǎo 鸿 jìn    
shén jiāo zǒng shì nán féng   cái hái chéng shì shū kuā shā róng chí shàng yuè   néng zhé jiǎn zhì yìng