豫章宝智上人持高子诗求和

宋代 饶节
我客飞来峰,一室聊自适。关门不敢开,怒风退六鹢。 敲门者为谁,起我正禅寂。稻麻竹苇中,见此一英特。 手携高子句,按谱恣游历。高子我旧游,伉侠不易得。 忆昔京城隅,王郎古遗直。当时会合地,烂漫存辙迹。 繄君入社晚,感事一嗟惜。安得赋归堂,寻盟合琮璧。
fēi lái fēng   shì liáo shì guān mén gǎn kāi   fēng tuì liù 退    
qiāo mén zhě wèi shuí   zhèng chán dào zhú wěi zhōng jiàn   yīng    
shǒu xié gāo   àn yóu gāo zi jiù yóu kàng   xiá    
jīng chéng   wáng láng zhí dāng shí huì làn   màn cún zhé    
jūn shè wǎn   gǎn shì jiē ān guī táng xún   méng cóng