予与微之,老而无子,发于言叹,著在诗篇。

唐代 白居易
常忧到老都无子,何况新生又是儿。阴德自然宜有庆, 皇天可得道无知。[于公阴德.其后蕃昌。皇天无知,伯道无儿。]一园水竹今为主,百卷文章更付谁。[微之履信新居多水竹也。微之文集凡一百卷。] 莫虑鹓雏无浴处,即应重入凤凰池。 五十八翁方有后,静思堪喜亦堪嗟。一珠甚小还惭蚌, 八子虽多不羡鸦。秋月晚生丹桂实,春风新长紫兰芽。 持杯祝愿无他语,慎勿顽愚似汝爷。
cháng yōu dào lǎo dōu zi   kuàng xīn shēng yòu shì ér yīn rán yǒu qìng  
huáng tiān dào zhī 。[   [ gōng yīn   . hòu fān chāng huáng tiān zhī   dào ér 。]   ] yuán shuǐ zhú jīn wéi zhǔ   bǎi juǎn wén zhāng gèng shuí 。[   [ wēi zhī xìn xīn duō shuǐ zhú wēi zhī wén fán bǎi juǎn 。]   ]
yuān chú chù   yīng zhòng fèng huáng chí
shí wēng fāng yǒu hòu   jìng kān kān jiē zhū shén xiǎo hái cán bàng  
suī duō xiàn qiū yuè wǎn shēng dān guì shí   chūn fēng xīn zhǎng lán
chí bēi zhù yuàn   shèn wán shì