予欲金玉汝赠黄从善

宋代 黄庭坚
汪山复重兮朋友失,长处幽篁兮隔离天日。 鸟声无人兮我友来即,久矣不闻德人之言兮,为余发药。 嘉若人兮甚好修,兰薰而时发兮,水删德而用柔。 有璞连城,方谟匠兮,忍其与斗筲议之。 螫吾手而不砭兮,举百体而弃之。 为民父母兮,灼子之肤,何能忍。 顾白日临辰兮,臣何爱不与俱来。 古之人偿责言兮,虽九死其犹未悔。 虹气贯斗牛兮,岂用俗人之町畦。 予爱兰而莫与予佩兮,曰斯其不情。 帝关九牡兮,照下土孔明。 予将观东海兮,蛙说予以坎井。 盍尝视吾宝兮,兹有重於岑鼎。 予欲金玉汝兮,汝既金玉。 揭日月以适四方兮,殆而按剑以为戮。 雁以不鸣烹,木以材而斲。 天下皆羿兮,矢来无乡,惟应以无名之朴。
wāng shān zhòng péng you shī   cháng chù yōu huáng tiān  
niǎo shēng rén yǒu lái   jiǔ wén rén zhī yán   wèi fèi yào  
jiā ruò rén shén hǎo xiū   lán xūn ér shí   shuǐ shān ér yòng róu  
yǒu lián chéng   fāng jiàng   rěn dǒu shāo zhī  
shì shǒu ér biān   bǎi ér zhī  
wéi mín   zhuó zi zhī   néng rěn  
bái lín chén   chén ài lái  
zhī rén cháng yán   suī jiǔ yóu wèi huǐ  
hóng guàn dòu niú   yòng rén zhī tǐng  
ài lán ér pèi   yuē qíng  
guān jiǔ   zhào xià kǒng míng  
jiāng guān dōng hǎi   shuō kǎn jǐng  
cháng shì bǎo   yǒu zhòng cén dǐng  
jīn   jīn  
jiē yuè shì fāng   dài ér àn jiàn wéi  
yàn míng pēng   cái ér zhuó  
tiān xià jiē 羿   shǐ lái xiāng   wéi yīng míng zhī