雨馀便有秋意夜闻络纬声甚急

宋代 周紫芝
朝来三尺雨,一洒遍原隰。秋风扫快霁,凉气便相袭。 幽人倚寒窗,睡眼已生涩。淅沥闻井梧,风枝摆馀湿。 推枕夜未央,牵幌月还入。凄然裘褐念,感此络纬泣。 嗟我岂不知,索衣寒无及。家机卧空轴,麻缕无可缉。 殷勤语秋虫,相煎何太急。谁能太早计,不死会当给。 吾言甚酸寒,不足劳掇拾。书之示二豪,以当一笑集。
zhāo lái sān chǐ   biàn yuán qiū fēng sǎo kuài liáng   biàn xiāng 便    
yōu rén hán chuāng   shuì yǎn shēng wén jǐng fēng   zhī bǎi shī   湿  
tuī zhěn wèi yāng   qiān huǎng yuè hái rán qiú niàn gǎn   luò wěi    
jiē zhī   suǒ hán jiā kōng zhóu      
yīn qín qiū chóng   xiāng jiān tài shuí néng tài zǎo   huì dāng gěi    
yán shén suān hán   láo duō shí shū zhī shì èr háo   dāng xiào