郁郁
郁郁昆华高,迢迢广漠长。江河既奔骤,林薮贮昏茫。
徒行失夜日,起宿两彷徨。中道折其辐,侧立摧中肠。
四顾披商风,棱棱来严霜。穷寻何所获,百卉瘁已荒。
安能怀萱草,使我忘忧伤。
yù
郁
yù
郁
kūn
昆
huá
华
gāo
高
,
tiáo
迢
tiáo
迢
guǎng
广
mò
漠
zhǎng
长
。
。
jiāng
江
hé
河
jì
既
bēn
奔
zhòu
骤
,
lín
林
sǒu
薮
zhù
贮
hūn
昏
máng
茫
。
。
tú
徒
xíng
行
shī
失
yè
夜
rì
日
,
qǐ
起
sù
宿
liǎng
两
páng
彷
huáng
徨
。
。
zhōng
中
dào
道
zhé
折
qí
其
fú
辐
,
cè
侧
lì
立
cuī
摧
zhōng
中
cháng
肠
。
。
sì
四
gù
顾
pī
披
shāng
商
fēng
风
,
léng
棱
léng
棱
lái
来
yán
严
shuāng
霜
。
。
qióng
穷
xún
寻
hé
何
suǒ
所
huò
获
,
bǎi
百
huì
卉
cuì
瘁
yǐ
已
huāng
荒
。
。
ān
安
néng
能
huái
怀
xuān
萱
cǎo
草
,
shǐ
使
wǒ
我
wàng
忘
yōu
忧
shāng
伤
。
。