与友人咏分得红叶

宋代 王称
一片飞来阶下红,满林惊觉夜霜空。绿圭不剪封周弟,锦字频题出汉宫。 乱扑征衣山径里,染成秋色夕阳中。几回记得停车处,错把春华认晚枫。
piàn fēi lái jiē xià hóng   mǎn lín jīng jué shuāng kōng 绿 guī jiǎn fēng zhōu   jǐn pín chū hàn gōng
luàn zhēng shān jìng   rǎn chéng qiū yáng zhōng huí de tíng chē chù   cuò chūn huā rèn wǎn fēng