与友人会

唐代 李昌符
蝉吟槐蕊落,的的是愁端。病觉离家远,贫知处事难。 真交无所隐,深语有馀欢。未必闻歌吹,羁心得暂宽。
chán yín huái ruǐ luò   shì chóu duān bìng jué jiā yuǎn   pín zhī chǔ shì nán
zhēn jiāo suǒ yǐn   shēn yǒu huān wèi wén chuī   xīn zàn kuān