予以年事渐高气海不能熟生煖冷旅中又无药物遂用火攻之策灼艾凡二百壮吟呻之际得诗二十韵

宋代 朱弁
不作漳滨卧,年侵血气衰。据鞍思少壮,揽镜叹清羸。 有病方求艾,无营莫问蓍。心知出下策,理胜遇中医。 阳燧神逾速,铜仙术尽施。论功鄙炮制,取穴辨毫釐。 火帝恩光异,炎官绩用奇。书萤比差似,珠蚁迫方知。 忖物嗟炮鳖,观形笑灼龟。烟微初炙手,气烈渐钻皮。 闭目书徒展,支头枕屡移。发狂还自哂,贾勇仅能支。 宋鹢追风日,吴牛喘月时。忠言劳缓颊,善谑为开眉。 服气工夫远,烧丹岁月迟。卫生防后患,伐性释前疑。 展转那成梦,呻吟且当诗。因心念民瘼,出位叹身卑。 欲巳七年病,当从百世师。保身将保国,未可废箴规。
zuò zhāng bīn   nián qīn xuè shuāi ān shào zhuàng lǎn   jìng tàn qīng léi    
yǒu bìng fāng qiú ài   yíng wèn shī xīn zhī chū xià   shèng zhōng    
yáng suì shén   tóng xiān shù jǐn shī lùn gōng páo zhì   xué biàn háo    
huǒ ēn guāng   yán guān yòng shū yíng chà shì zhū   fāng zhī    
cǔn jiē pào biē   guān xíng xiào zhuó guī yān wēi chū zhì shǒu   liè jiàn zuàn    
shū zhǎn   zhī tóu zhěn kuáng hái shěn   yǒng jǐn néng zhī    
sòng zhuī fēng   niú chuǎn yuè shí zhōng yán láo huǎn jiá shàn   xuè wèi kāi méi    
gōng yuǎn   shāo dān suì yuè chí wèi shēng fáng hòu huàn   xìng shì qián    
zhǎn zhuǎn chéng mèng   shēn yín qiě dāng shī yīn xīn niàn mín chū   wèi tàn shēn bēi    
nián bìng   dāng cóng bǎi shì shī bǎo shēn jiāng bǎo guó wèi   fèi zhēn guī