雨吟

宋代 施枢
园林绿尽合清和,犹有余寒在薄罗。 几缕情风春别柳,一庭苦雨夜鸣莎。 人於生处穷通定,事到难时感悟多。 水上浮沤频起灭,看来物理总由他。
yuán lín 绿 jǐn qīng   yóu yǒu hán zài báo luó  
qíng fēng chūn bié liǔ   tíng míng shā  
rén shēng chù qióng tōng dìng   shì dào nán shí gǎn duō  
shuǐ shàng ōu pín miè   kàn lái zǒng yóu