喻吟

唐代 齐己
日用是何专,吟疲即坐禅。此生还可喜,馀事不相便。 头白无邪里,魂清有象先。江花与芳草,莫染我情田。
yòng shì zhuān   yín zuò chán shēng huán   shì xiāng biàn 便
tóu bái xié   hún qīng yǒu xiàng xiān jiāng huā fāng cǎo   rǎn qíng tián