雨夜

宋代 陆游
苍云昼埋山,白雨夜溢渠,虚堂闪风灯,独处谁与娱?吾生过六十,鬓发日夜疏。 出当饮美酒,归当读奇书;可怜两不遂,兀兀如枯株。 明复对胥吏,孤愤何由摅?
cāng yún zhòu mái shān   bái   táng shǎn fēng dēng   chǔ shuí   shēng guò liù shí   bìn shū
chū dāng yǐn měi jiǔ   guī dāng shū   lián liǎng suí   zhū
míng duì   fèn yóu shū