雨夜

宋代 陆游
萧萧残发雪侵冠,冉冉清愁用底宽?把卷昏眸常欲闭,投床睡兴却先阑。 惟须酒沃相如渴,未分人哀范叔寒。 雨霁定知梅已动,佩壶明日试寻看。 雨夜闭门行老死,亦足慰平生。 小雨收仍落,孤灯翳复明。 衰残书易忘,忧患梦多惊。 熠熠萤矜暗,翻翻雀转更
xiāo xiāo cán xuě qīn guān   rǎn rǎn qīng chóu yòng kuān   juàn hūn móu cháng   tóu chuáng shuì xīng què xiān lán
wéi jiǔ xiàng   wèi fēn rén āi fàn shū hán
dìng zhī méi dòng   pèi míng shì xún kàn
mén xíng lǎo   wèi píng shēng
xiǎo shōu réng luò   dēng míng
shuāi cán shū wàng   yōu huàn mèng duō jīng
yíng jīn àn   fān fān què zhuǎn gèng