雨夜

宋代 陆游
断岸轻烟著柳条,孤村小雨夜萧萧。 荒鸡隔浦声相续,短烛无风焰自摇。 朴学元知縻岁月,残生竟是老渔樵。 最怜鬓畔千茎雪,日日春风吹不消。
duàn àn qīng yān zhù liǔ tiáo   cūn xiǎo xiāo xiāo
huāng shēng xiāng   duǎn zhú fēng yàn yáo
xué yuán zhī suì yuè   cán shēng jìng shì lǎo qiáo
zuì lián bìn pàn qiān jīng xuě   chūn fēng chuī xiāo