寓言十首 其六
世无钟子期,孰知悲与喜。闻昔有韩娥,歌声绕梁起。
一歌令人悲,再歌令人喜。同为齐中音,忧乐如转指。
我有太古弦,泠泠泻秋水。所愿感人心,不愿感人耳。
shì
世
wú
无
zhōng
钟
zǐ
子
qī
期
,
shú
孰
zhī
知
bēi
悲
yǔ
与
xǐ
喜
。
。
wén
闻
xī
昔
yǒu
有
hán
韩
é
娥
,
gē
歌
shēng
声
rǎo
绕
liáng
梁
qǐ
起
。
。
yī
一
gē
歌
lìng
令
rén
人
bēi
悲
,
zài
再
gē
歌
lìng
令
rén
人
xǐ
喜
。
。
tóng
同
wèi
为
qí
齐
zhōng
中
yīn
音
,
yōu
忧
lè
乐
rú
如
zhuǎn
转
zhǐ
指
。
。
wǒ
我
yǒu
有
tài
太
gǔ
古
xián
弦
,
líng
泠
líng
泠
xiè
泻
qiū
秋
shuǐ
水
。
。
suǒ
所
yuàn
愿
gǎn
感
rén
人
xīn
心
,
bù
不
yuàn
愿
gǎn
感
rén
人
ěr
耳
。
。