寓言二首 其二

宋代 朱之才
风雨晦时夜,鸡鸣有常声。霜雪枯万干,松柏有常青。 内守初已定,外变终难更。若人束世利,浮沈无定情。
fēng huì shí   míng yǒu cháng shēng shuāng xuě wàn gàn   sōng bǎi yǒu cháng qīng
nèi shǒu chū dìng   wài biàn zhōng nán gèng ruò rén shù shì   shěn dìng qíng