寓言二首

宋代 王安石
本来无物使人疑,却为参禅买得痴。 闻道无情能说法,面墙终日妄寻思。
běn lái shǐ 使 rén   què wèi cān chán mǎi chī
wén dào qíng néng shuō   miàn qiáng zhōng wàng xín