寓言二首

唐代 贾至
春草纷碧色,佳人旷无期。悠哉千里心,欲采商山芝。 叹息良会晚,如何桃李时。怀君晴川上,伫立夏云滋。 凛凛秋闺夕,绮罗早知寒。玉砧调鸣杵,始捣机中纨。 忆昨别离日,桐花覆井栏。今来思君时,白露盈阶漙. 闻有关河信,欲寄双玉盘。玉以委贞心,盘以荐嘉餐。 嗟君在万里,使妾衣带宽。
chūn cǎo fēn   jiā rén kuàng yōu zāi qiān xīn   cǎi shāng shān zhī
tàn liáng huì wǎn   táo shí huái 怀 jūn qíng chuān shàng   zhù xià yún
lǐn lǐn qiū guī   luó zǎo zhī hán zhēn diào míng chǔ   shǐ dǎo zhōng wán
zuó bié   tóng huā jǐng lán jīn lái jūn shí   bái yíng jiē tuán   .
wén yǒu guān xìn   shuāng pán wěi zhēn xīn   pán jiàn jiā cān
jiē jūn zài wàn   shǐ 使 qiè dài kuān