寓言

唐代 李洞
三千宫女露蛾眉,笑煮黄金日月迟。 麟凤隔云攀不及,空山惆怅夕阳时。
sān qiān gōng é méi   xiào zhǔ huáng jīn yuè chí
lín fèng yún pān   kōng shān chóu chàng yáng shí