寓言

唐代 韦庄
为儒逢世乱,吾道欲何之。学剑已应晚,归山今又迟。 故人三载别,明月两乡悲。惆怅沧江上,星星鬓有丝。
wèi féng shì luàn   dào zhī xué jiàn yīng wǎn   guī shān jīn yòu chí
rén sān zài bié   míng yuè liǎng xiāng bēi chóu chàng cāng jiāng shàng   xīng xing bìn yǒu