寓言

宋代 刘克庄
梦里依稀若在傍,安知觉后忽他乡。 裁成出戌衣封去,挑就回纹锦寄将。 多谢旧官留破镜,半为荡子守空房。 偶逢女伴悲酸叹,不似披缁意味长。
mèng ruò zài bàng   ān zhī jué hòu xiāng  
cái chéng chū fēng   tiāo jiù huí wén jǐn jiāng  
duō xiè jiù guān liú jìng   bàn wèi dàng shǒu kōng fáng  
ǒu féng bàn bēi suān tàn   shì wèi zhǎng