与徐同知

元代 熊禾
武夷山中旧学子,汗漫偶作观海游。 此观此游亦何有,炎氛瘴雨烂不收。 蓬莱绝岛固难望,何处大泽并高丘。 独闻东南倚天耸石壁,上有一轮照耀之明月, 下有一道演迤之清流。此流不求清, 此月不求明。众星冥蒙日毂远拍天, 烟浪渺渺令人愁。因思八极间, 品彙岂不稠。后皇生物至今日, 茫茫大化无停辀。群阴剥尽硕果在, 新畲再闢陈根留。我辈等是丰芑春, 盛德何止数世谋。男儿生世有不朽, 百年易迈千载悠。造物生材谅非偶, 阳春有脚先南州。八郡春已满, 忍使四海赤子寒飕飕。一时泽物亦易足, 旱须霖雨川须舟。书生却顾动遐想, 愿为来世苍生忧。斯文迓续正此时, 安得古绠千寻修。莘郊匹夫乐尧道, 朝鲜逋播叙禹畴。两生不来至今尚绵蕝房魏背汗岂但唐人羞。 礼颓乐坏二千载,欲观周道当何繇。 我闻伊洛道南后,武夷云谷今鲁邹。 孔堂金石未尽泯,淹中断简犹堪搜。 独抱遗经守迂拙,岁月兀兀春复秋。 蚊蝱负山力谩苦,精卫填海志未休。 书生迂拙公所知,此来见公亦何求。 穷通志也命当遂,天地倾缺人绸缪。 愿公借我一片五色石,要补元气混沌无疮疣。 千载在我前,万载在我后,山中事业非王侯。
shān zhōng jiù xué   hàn màn ǒu zuò guān hǎi yóu  
guān yóu yǒu   yán fēn zhàng làn shōu  
péng lái jué dǎo nán wàng   chǔ bìng gāo qiū  
wén dōng nán tiān sǒng shí   shàng yǒu lún zhào yào 耀 zhī míng yuè  
xià yǒu dào yǎn zhī qīng liú liú qiú qīng    
yuè qiú míng zhòng xīng míng méng yuǎn pāi tiān    
yān làng miǎo miǎo lìng rén chóu yīn jiān    
pǐn huì chóu hòu huáng shēng zhì jīn    
máng máng huà tíng zhōu qún yīn jǐn shuò guǒ zài    
xīn shē zài chén gēn liú bèi děng shì fēng chūn    
shèng zhǐ shù shì móu nán ér shēng shì yǒu xiǔ    
bǎi nián mài qiān zǎi yōu zào shēng cái liàng fēi ǒu    
yáng chūn yǒu jiǎo xiān nán zhōu jùn chūn mǎn    
rěn shǐ 使 hǎi chì hán sōu sōu shí    
hàn lín chuān zhōu shū shēng què dòng xiá xiǎng    
yuàn wèi lái shì cāng shēng yōu wén zhèng shí    
ān gěng qiān xún xiū shēn jiāo yáo dào    
cháo xiǎn chóu liǎng shēng lái zhì jīn shàng mián jué fáng wèi bèi hàn dàn táng rén xiū    
tuí huài èr qiān zǎi   guān zhōu dào dāng yáo  
wén luò dào nán hòu   yún jīn zōu  
kǒng táng jīn shí wèi jǐn mǐn   yān zhōng duàn jiǎn yóu kān sōu  
bào jīng shǒu zhuō   suì yuè chūn qiū  
wén méng shān mán   jīng wèi tián hǎi zhì wèi xiū  
shū shēng zhuō gōng suǒ zhī   lái jiàn gōng qiú  
qióng tōng zhì mìng dāng suì   tiān qīng quē rén chóu móu  
yuàn gōng jiè piàn shí   yào yuán hùn dùn chuāng yóu  
qiān zǎi zài qián   wàn zài zài hòu   shān zhōng shì fēi wáng hóu