玉蕈

宋代 施枢
幸从腐木出,敢被齿牙和。 真有山林味,难教世俗知。 香痕浮玉叶,生意满琼枝。 饕腹何多幸,相酬独有诗。
xìng cóng chū   gǎn bèi chǐ 齿  
zhēn yǒu shān lín wèi   nán jiào shì zhī  
xiāng hén   shēng mǎn qióng zhī  
tāo duō xìng   xiāng chóu yǒu shī