雨雪兼旬有赋

宋代 陆游
冬温思雨雪,稍久已复厌;祁寒人怨咨,千载语犹验。 人心自无常,天命本不僭。 积阴势已极,浮云会当歛。 山花红酣酣,溪水绿灩灩;短篷倘可具,与子东入剡。
dōng wēn xuě   shāo jiǔ yàn   hán rén yuàn   qiān zǎi yóu yàn
rén xīn cháng   tiān mìng běn jiàn
yīn shì   yún huì dāng hān
shān huā hóng hān hān   shuǐ 绿 yàn yàn   duǎn péng tǎng   zi dōng shàn