雨雪呈望之

明代 何景明
北风萧萧天雨雪,洪川大陆冰嶙峋。城闰咫尺不可越,念子郁郁伤我神。 十年骨肉更知己,四海兄弟今何人。夫子风流本绝世,致身况在万里津。 顷聆清辞叩哀玉,复暏高价收名珍。愚弟病归卧丘壑,山中日与蓬蒿亲。 喜看结驷来天上,又许题诗到水滨。嗟哉十日不一见,眼底胜会真难频。 茅薝白日苦太短,秪有长夜堪留宾。瓦垆木檠亦不恶,梅花柏叶俱鲜新。 只须对此共歌笑,莫使离别成逡巡。
běi fēng xiāo xiāo tiān xuě   hóng chuān bīng lín xún chéng rùn zhǐ chǐ yuè niàn   zi shāng shén    
shí nián ròu gèng zhī   hǎi xiōng jīn rén fēng liú běn jué shì zhì   shēn kuàng zài wàn jīn    
qǐng líng qīng kòu āi   shǔ gāo jià shōu míng zhēn bìng guī qiū shān   zhōng péng hāo qīn    
kàn jié lái tiān shàng   yòu shī dào shuǐ bīn jiē zāi shí jiàn yǎn   shèng huì zhēn nán pín    
máo zhān bái tài duǎn   zhī yǒu cháng kān liú bīn qíng è méi   huā bǎi xiān xīn    
zhǐ duì gòng xiào   shǐ 使 bié chéng qūn xún