寓秀师房

宋代 周紫芝
寂寂疏窗秋更催,班班菊蕊为谁开。山曾有约终相负,鸟解嘲人怪复来。 阅世了知心是梦,倒床须放鼻如雷。又从白足西庵老,共试斋馀双井杯。
shū chuāng qiū gèng cuī   bān bān ruǐ wèi shuí kāi shān céng yǒu yuē zhōng xiāng niǎo   jiě cháo rén guài lái    
yuè shì le zhī xīn shì mèng   dǎo chuáng fàng léi yòu cóng bái ān 西 lǎo gòng   shì zhāi shuāng jǐng bēi