余性资庸下学术空疏白首无成私窃自慨然先儒有言自天子以至于庶人未有不须友以成者乃作取友诗一章

元代 邓雅
友道非细故,乃在人伦中。取友以辅仁,庶几反淳风。 损友不可亲,益友宜与同。匪资共笑语,实赖相磨砻。 取友不失人,德义日以充。所以君子心,此道尤敦崇。 一日不获见,使我忧忡忡。槿心但朝暮,桂性宜春冬。 陈雷与管鲍,令誉垂无穷。爰作取友诗,于以告群公。
yǒu dào fēi   nǎi zài rén lún zhōng yǒu rén shù   fǎn chún fēng    
sǔn yǒu qīn   yǒu tóng fěi gòng xiào shí   lài xiāng lóng    
yǒu shī rén   chōng suǒ jūn zi xīn   dào yóu dūn chóng    
huò jiàn   shǐ 使 yōu chōng chōng jǐn xīn 槿 dàn zhāo guì   xìng chūn dōng    
chén léi guǎn bào   lìng chuí qióng yuán zuò yǒu shī   gào qún gōng