雨行五岭下

宋代 赵文
天地忽昼晦,四山泼墨浓。 而我行其间,宛如所翁龙。 大风吹倒人,欲避无所容。 有翼不得张,狂走急雨中。 数里乃一息,如出鲛人宫。 老树道边拜,疑我行雨工。 过午上五岭,攀缘入青空。 仰视万山巅,有气如炊笼。 下视田间白,云此锄田农。 兹行岂不苦,奇观亦已雄。 惜哉如此山,不与晓景逢。 不晓韩吏部,登华哭途穷。
tiān zhòu huì   shān nóng  
ér xíng jiān   wǎn suǒ wēng lóng  
fēng chuī dào rén   suǒ róng  
yǒu zhāng   kuáng zǒu zhōng  
shù nǎi   chū jiāo rén gōng  
lǎo shù dào biān bài   xíng gōng  
guò shàng lǐng   pān yuán qīng kōng  
yǎng shì wàn shān diān   yǒu chuī lóng  
xià shì tián jiān bái   yún chú tián nóng  
xíng   guān xióng  
zāi shān   xiǎo jǐng féng  
xiǎo hán   dēng huá qióng