雨行宿高冈入家戏成口号

宋代 曹彦约
过了一坡更一坡,中间田道水成涡。 雨来更聚担肩重,泥滑不休行步多。 奈老杉松犹偃蹇,趋时桃李暂蹉跎。 炊烟恋屋不肯出,夜宿人家烧薜萝。
guò le gèng   zhōng jiān tián dào shuǐ chéng  
lái gèng dān jiān zhòng   huá xiū xíng duō  
nài lǎo shān sōng yóu yǎn jiǎn   shí táo zàn cuō tuó  
chuī yān liàn kěn chū   宿 rén jiā shāo luó